Chiều tan tầm những ngày đầu tháng 8

Bầu trời cuối tháng cứ u uất, gồng mình rồi bỗng chốc khóc thét lên, cũng giống như cảm xúc những cô gái ở cái tuổi lẽ ra yên phận mà lại cứ chênh vênh.

Thời gian mà, quay lưng một cái đã thấy tuổi xuân trôi dạt phương trời xa thẳm, ngoảnh mặt, đã thấy những niềm vui tươi, sự hồn nhiên, thơ ngây biến mất tăm chừa chỗ cho những lo toan, niềm trắc ẩn in hằn nơi khóe mắt. Chỉ là quay lưng mà thế đấy, nói gì đến bước đi.

Chiều tan tầm ngày mưa tháng 08

anh_dep_ho_tay_16

Chiều tan tầm những ngày đầu tháng 8

Từng ngày trôi qua là từng ngày cố gắng chôn vùi đi tất cả yêu thương, dằn vặt, khổ đau. Sẽ thôi day dứt, sẽ thôi vùi mình sống với kĩ niệm. Sẽ tập yêu thương, tập đón nhận những điều tốt đẹp.
Cuộc sống mà, đâu chỉ có tình yêu, tình thương máu mủ mới bao la biển trời mà không toan tính phân bua, tình bạn bè chỉ có ở những người thật sự yêu thương và trân quý nhau-ta may mắn có được chỗ đứng trong tình thương bè bạn, hà cớ gì phải tập yêu thương một người xa lạ. Bấy nhiêu đủ rồi, chỉ bấy nhiêu thôi! 24, tập sống tốt, sống vui với những điều bình dị, tất sẽ an yên.
Tuổi 24, qua rồi cái thời yêu thương hết mình, ngông dại và kiêu hãnh. Cái thời vụng dại nhớ thương mà giờ đây chỉ còn là hoài niệm.
Hồi ức tươi đẹp, hạnh phúc hay khổ đau đều đã thành dĩ vãng, mọi thứ đã được chôn vùi bởi lớp bụi thời gian. Là quên rồi, nhưng sao mưa về lòng Tuyết lại bâng khuâng!
Chào tháng 8, chào những niềm vui!
Tái bút: Lưu Tuyết

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *